Đang tải dữ liệu...

KÝ ỨC NGÀY 25/3 NGÀY THÀNH LẬP NHÀ MÁY ĐÓNG TÀU PHÀ RỪNG

Thứ Ba, 24/03/2026, 15:58 GMT+7

KÝ ỨC NGÀY 25/3

NGÀY THÀNH LẬP NHÀ MÁY ĐÓNG TÀU PHÀ RỪNG

Tháng Ba lại về. Trong cái nắng dịu nhẹ của mùa xuân phương Bắc, ký ức về ngày 25/3 năm ấy trong tôi lại hiện lên rõ ràng, như một thước phim quay chậm – mộc mạc mà sâu sắc.

Ngày thành lập Nhà máy đóng tàu Phà Rừng không chỉ là một dấu mốc hành chính, mà còn là khởi đầu của một hành trình dài, đầy gian nan nhưng cũng rất đỗi tự hào. Khi ấy, chúng tôi – những người kỹ sư, công nhân còn rất trẻ – mang trong mình một niềm tin giản dị: có thể làm nên những con tàu Việt Nam bằng chính bàn tay và trí tuệ của người Việt.

Những ngày đầu, Phà Rừng còn rất ngổn ngang. Đất bãi ven sông lầy lội, đá núi vừa nổ mìn còn nằm rải rác, nhà xưởng chưa hoàn chỉnh, thiết bị còn thiếu thốn. Nhưng có một điều may mắn lớn lao mà chúng tôi luôn ghi nhớ: sự giúp đỡ quý báu của Chính phủ và Nhân dân Phần Lan.

Từ nguồn vốn hỗ trợ, thiết bị kỹ thuật cho đến các chuyên gia sang tận nơi hướng dẫn, tất cả đã góp phần đặt những viên gạch đầu tiên cho một nhà máy đóng tàu hiện đại ở Việt Nam thời bấy giờ.

Tôi vẫn nhớ những ngày làm việc cùng các chuyên gia Phần Lan. Họ cẩn trọng, kỷ luật và rất tận tâm. Dù đôi khi có những khác biệt về ngôn ngữ hay cách làm việc, nhưng chính từ những trao đổi ấy, anh em chúng tôi học được rất nhiều điều mới mẻ: từ quy trình kỹ thuật, cách tổ chức sản xuất cho đến ý thức về tiêu chuẩn chất lượng quốc tế. Có thể nói, đó là một “trường học thực tế” vô giá ngay tại công trường Phà Rừng.

Còn chúng tôi – những người Việt Nam – mang trong mình tinh thần chịu khó và khát khao vươn lên. Hai dòng chảy ấy, kinh nghiệm quốc tế và ý chí nội lực, đã gặp nhau, hòa quyện và tạo nên nền móng vững chắc cho nhà máy.

Anh em làm việc quên cả giờ giấc. Có những ngày mưa phùn gió bấc, áo ướt sũng, tay lạnh cóng nhưng vẫn bám công trường. Buổi trưa ăn vội hộp cơm nguội, tối lại tranh thủ họp bàn kỹ thuật dưới ánh đèn vàng.

Tôi còn nhớ rất rõ tiếng búa, tiếng máy vang lên suốt ngày đêm. Và đặc biệt là những lần hạ thủy con tàu đầu tiên. Không ai nói ra, nhưng trong lòng ai cũng hồi hộp, lo lắng – như tiễn một đứa con ra biển lớn.

Khi con tàu rẽ nước, tiếng vỗ tay và reo hò vang lên khắp bến sông. Lúc ấy, chúng tôi biết rằng: Phà Rừng đã thực sự bắt đầu hành trình của mình.

 

Các bài đã đăng
Trang 1 / 22